Bạn cùng bàn – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Mel

Beta: Khang Vy

Sầm Nhiên bị vấn đề có phải mình đã xấu đi rồi không tra tấn đến nỗi cả đêm không thể ngủ nổi. Lúc này, cậu mới thấu hiểu hết cảm giác đau khổ của những nữ sinh từng bị cậu từ chối.

À không, cậu đã làm gì đâu, chỉ là muốn cảm ơn bạn nhỏ kia chút vì đã rút đao tương trợ, chẳng qua người ta không cần mà thôi, cũng đâu phải từ chối. Sầm Nhiên tự an ủi mình.

Ngày hôm sau khai giảng, Sầm Nhiên hiếm khi đến sớm hơn nửa tiếng trước khi bắt đầu vào lớp, trong miệng ngậm ống hút hộp sữa bò.

“Anh Nhiên!”

Tiếng gọi bất thình lình cắt ngang suy nghĩ đang lạc vào cõi thần tiên của Sầm Nhiên, nhiệt tình cứ như ông chủ Tony[1] ở tiệm cắt tóc lúc lôi kéo người ta vào làm thẻ VIP vậy.

“Dừng! Lại!” Sầm Nhiên vươn tay ra, kịp thời ngăn cản bạn học đang xúc động mở hai tay muốn ôm lấy mình.

“Người ta nhớ mày chết mất!” Bạn học này không vì thái độ ghét bỏ của Sầm Nhiên mà từ bỏ, ngược lại càng nhiệt tình phát biểu cảm nghĩ khi được đoàn tụ, “Mày làm gì mà kì nghỉ đông gọi đi chơi cũng không thấy tới thế? Cuối cùng cũng khai giảng rồi, vui quá trời quá đất!”

Sầm Nhiên không trả lời cậu ta, hỏi ngược lại: “Thế mày làm xong bài tập về nhà kì nghỉ đông chưa mà đòi vui vẻ?”

Người bạn nhiệt tình khiến Sầm Nhiên đau đầu này tên Lâm Hàng, cậu học chung với cậu ta từ hồi mẫu giáo tới tận bây giờ.

Sầm Nhiên cảm thấy, tốt xấu gì cậu cũng dựa vào thành tích để lên lớp từ tiểu học lên cấp hai, còn thằng nhóc này lại nhờ ba ném tiền mới có thể vào mấy trường tốt trong thành phố C.

Đương nhiên, trường cấp ba này cũng có một phần vốn tài trợ từ ông cha già nhà giàu mới nổi không văn hóa của cậu.

Cụ thể tài trợ bao nhiêu cậu cũng không hỏi, dù sao cậu cũng nghe được từ hai người bạn học cũ nói rằng ký túc xá mới kia được xây sau khi cậu đến.

Còn với người trước mắt này, tầng ba của nhà ăn Trung học A phải quy công cho cậu ta.

Lâm Hàng cười hì hì: “Chúng ta còn có bài tập nghỉ đông hả? Anh Nhiên, mày làm chưa? Đưa tao chép cái đê.”

“Cút mẹ mày đi, mày thấy tao làm bài tập bao giờ chưa? Còn là bài tập nghỉ đông nữa.” Hai ngày trước báo danh Sầm Nhiên không tới, cậu không làm bài tập nhưng vẫn phải nộp, giống như hôm khai giảng đi nhận sách, ai cũng phải nhận. Hơn nữa sách phát cho cậu trừ dùng để chắn sáng ngủ ngon ra thì còn có thể làm đồ kê điện thoại xem video, còn lại vô dụng.

Lâm Hàng cũng không giận, kéo một cái ghế qua ngồi bên cạnh Sầm Nhiên, kể chuyện: “À, anh Nhiên, mày biết chưa? Hai ngày trước báo danh mày không tới, lão Vương nói lớp ta có học sinh mới chuyển đến, là một em gái, em gái học siêu giỏi đó. Nghe nói thành tích siêu tốt luôn!”

Lão Vương là giáo viên chủ nhiệm lớp 11 kiêm giáo viên dạy Hóa học, tên là Vương Thành Võ. Vừa nghe thấy tên này đã biết ý nghĩa là không dựa dẫm cha mẹ, hy vọng mai sau thành tài.

“Liên quan đéo gì tới tao?” Sầm Nhiên không quan tâm, ném hộp sữa đã uống xong thành một đường parabol. Chiếc hộp rỗng dừng chân chính xác ở thùng rác góc cuối phòng học.

“Ném hay lắm!” Lâm Hàng vỗ tay cổ vũ.

Khuôn mặt Sầm Nhiên không chút cảm xúc nhìn cậu ta một cái, cảm thấy hôm nay bản thân tới sớm thật là sai lầm, cũng không biết tên này muốn lôi kéo cậu bốc phét đến bao giờ nữa. Ở nhà chờ thêm lát nữa không tốt sao hả, Sầm Nhiên?

“Không phải chứ, anh Nhiên.” Lâm Hàng tiếp tục đề tài vừa rồi chưa nói xong, “Mày xem đi, bây giờ mày và Du Vãn Chu không có bạn cùng bàn, nhất định lão Vương sẽ xếp cô ấy chọn một trong hai người, đúng không?”

Từ khi bắt đầu kỳ 1 năm lớp 11, bọn họ cũng đã phân ra ban tự nhiên và ban xã hội, vẫn là hình thức 3+2[2]. Cho nên hầu hết mọi người đã ngồi cùng bàn nửa năm, trên nguyên tắc sẽ không vì bạn học mới mà sắp xếp lại nữa. Du Vãn Chu là ủy viên thể dục lớp họ, chuyên chiêu sinh cho các môn thể thao. Nghe cái tên có vẻ tràn đầy ý thơ đấy, thế nhưng tuyệt đối là danh không xứng với thực. Cô bạn này có vóc dáng cường tráng khác với người thường, thậm chí là nhiều nam sinh cũng không có được cơ thể tráng kiện như vậy, thân cao 1m80, bởi vậy, cô gái đáng thương đành phải ngồi ở hàng cuối cùng trong lớp.

Đúng lúc thành tích của cả hai người đều đứng dưới đáy, lần nào thi cũng tranh nhau vị trí “học ngu số một”, còn rất không hợp nhau, cuối cùng lão Vương đành phải cho mỗi người một bàn, tách nhau ra.

“Vậy thì để cậu ta ngồi cùng Du Vãn Chu. Tôi ngồi cùng với con gái làm gì?” Sầm Nhiên dựa vào tường, xoay cây bút trên tay. Qua trái qua phải, bắt đầu từ khe giữa ngón cái và ngón áp út, giống như một cái quạt nhỏ được ấn công tắc, theo thứ tự xoay tròn đến ngón tay cái, lại trở xuống khe hở của ngón tay cuối cùng.

Lâm Hàng sửng sốt một hồi, trong lòng thầm nghĩ, người này từ cấp ba đã không học hành gì rồi, chẳng lẽ hầu hết thời gian đều dùng để luyện quay bút ư?

“Anh Nhiên, không phải tao nói linh tinh đâu nhưng trình độ ngón tay mày linh hoạt thế này, sau này bạn gái mày kiểu gì cũng sẽ hạnh phúc lắm!” Lâm Hàng nhìn chằm chằm cây bút đang bay lên bay xuống giữa các ngón tay.

Sầm Nhiên nghe xong thì sửng sốt, nhất thời không phản ứng được thằng oắt này đang có ý gì, chờ cậu nghĩ đến điều không nên nghĩ, mới “rầm” một tiếng đập cây bút xuống mặt bàn, cao giọng nói: “Cút ngay! Ngày nào cũng nghĩ đến cái gì không!”

Lâm Hàng nhìn cậu lắc đầu, cảm thấy người anh em này cái gì cũng tốt, nhưng phương diện tình cảm lại không hề thông suốt. Mắt thấy nữ sinh theo đuổi cậu gần như có thể thành lập được nhóm AKB[3], chuẩn bị debut rồi, vậy mà thằng này giờ vẫn còn ế, còn chưa từng yêu ai bao giờ.

Giá trị nhan sắc của cậu ta còn không bằng một phần ba cậu, nhưng cũng đã thân kinh bách chiến[4] rồi đó!

“Anh Nhiên, mày nói thật đi.” Lâm Hàng đột nhiên nghiêm túc nhìn cậu.

“Gì cơ?” Sầm Nhiên khó hiểu.

“Đừng nói là mày thích đàn ông đấy?” Lâm Hàng tiếp tục, “Mày vừa mắt ai thì nói mau, tao trói nó tới đây cho mày, cho dù là dùng tiền tài hay chân tình để cảm hóa, tao cũng phải giúp mày thực hiện giấc mơ này.”

“…” Sầm Nhiên cảm thấy qua một năm, hình như thằng này ngu đi rồi. Tết Âm lịch ăn nhiều mỡ quá sao? Giờ tụ hết cả vào não rồi?

Sầm Nhiên chỉ muốn rút quyển sách ra đập vào đầu cậu ta, nhưng hôm báo danh cậu không tới, sách mới chưa lấy, trên bàn trống trơn. Cậu đành giơ tay lên, làm tư thế định đánh người, giả vờ hung dữ khoa tay múa chân với cậu ta hai lần.

“Anh Nhiên! Em sai rồi! Anh Nhiên! Ngài giơ cao đánh khẽ, cho đệ đây một con đường sống đi!” Lâm Hàng cực kỳ phối hợp, rụt cổ hô lớn, “Có điều, nếu mày không thích đàn ông thì đi nói với lão Vương muốn ngồi cùng bàn với em gái kia đê, bồi dưỡng tình cảm, lỡ đâu lâu ngày sinh tình thì sao.”

Lâm Hàng tự cảm thấy mình cơ trí, không chỉ giải quyết được vấn đề tình cảm của danh em, nói không chừng ngồi cùng bàn với học sinh giỏi thì cậu ta sẽ được hưởng theo, anh Nhiên sẽ lại yêu thích học tập lần nữa.

“Bây giờ, lập tức, lập tức, cút cho khuất mắt tao!” Sầm Nhiên nghiêng đầu, hất cằm nhìn cậu ta.

Lâm Hàng nhướng mày, giơ tay lên làm động tác đầu hàng. Cuối cùng, lại chưa từ bỏ ý định nói thêm: “Anh Nhiên, tao phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm túc.”

Sầm Nhiên thấy cậu ta không chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt của mình, trong lòng hoảng hốt. Chẳng lẽ, cậu thật sự trở nên xấu xí rồi, cho nên bạn học nhỏ hôm qua mới ngó lơ cậu ư?

“Một năm trôi qua.” Vẻ mặt Lâm Hàng vô cùng đau đớn, “Mẹ nó, hình như mày lại đẹp trai hơn nữa rồi, còn cho những người như chúng tao con đường sống không hả!”

“…” Sầm Nhiên không nói gì, cúi đầu phất tay, “Cút nhanh đi.”

Lâm Hàng vui sướng kéo ghế về trước bàn của mình. Cậu ta có thể biến đi đâu đây? Nếu biến thì vẫn phải ngồi trước mặt anh Nhiên đó thôi. Đây là vị trí mà cậu ta cố ý chọn, chỉ vì muốn gần gũi thần tượng từ nhỏ hơn chút. Nếu không phải Sầm Nhiên không đồng ý, cậu ta còn chuẩn bị sẵn sàng để ngồi cùng bàn với Sầm Nhiên rồi đó!

Không xấu xí, vậy thì vì gì nhỉ? Sầm Nhiên chống sườn mặt bằng tay trái, tay phải lại bắt đầu quay bút, buồn rầu suy tư.

Được nửa buổi tiết tự học buổi sáng, Vương Thành Võ vô cùng hài lòng và vui mừng nhìn một lớp nhiệt tình học tập, lại giơ tay nhìn đồng hồ, quét một vòng quanh lớp.

“Báo cáo ạ.”

Cửa phòng học vang lên giọng nói hẳn nên mềm mại, nhưng bởi âm điệu quá mức nhẹ nhàng bằng phẳng khiến người ta không nghe được cảm xúc trong giọng nói.

Trong phòng học nháy mắt yên tĩnh lại. Các bạn học đồng loạt nhìn về phía cửa lớp.

“Xin lỗi thầy, em ngủ quên ạ.” Nhạc Vu bình tĩnh nói, nói xong còn không nhịn được duỗi tay che miệng ngáp một cái.

“…” Vương Thành Võ cảm thấy, cô bé giỏi giang này hình như không giống ông tưởng tượng chút nào cả.

Nhạc Vu chuyển đến trường nhờ quan hệ nên cũng không có bài tập về nhà của kỳ nghỉ đông để làm. Thật ra dù có, cô cũng không định làm toàn bộ, cho nên ngày báo danh đó cô cũng không tới. Mọi người chỉ nghe được từ miệng lão Vương chút chiến tích hiển hách của cô bạn học mới này mà thôi.

Có điều, nhìn dáng vẻ cô lúc này, rất khó để liên hệ với ba chữ “học sinh giỏi” trong miệng lão Vương.

“Không có gì, không có gì, em mau vào đi.” Vương Thành Võ cực kỳ tốt tính vẫy tay với cô, thấy cô đã đi vào, lại quay đầu nói với các bạn học phía dưới, “Đây chính là bạn học mới chuyển tới, tên là Nhạc Vu.”

Vương Thành Võ quay đầu nhìn cô một cái, thấy cô vừa lúc cũng ngẩng đầu nhìn ông, dáng vẻ mặt mơ màng ngơ ngác như chưa tỉnh ngủ hẳn, vừa định mở miệng bảo cô tự giới thiệu hai câu lại nuốt về. Bạn học nhỏ này vừa nhìn đã biết hướng nội dễ xấu hổ, không thì bỏ qua vậy. Vương Thành Võ thầm nói.

Hơi béo, mặt tròn, không đeo kính, từ lúc cô đi vào đến giờ vẫn luôn cười tủm tỉm, hàng chữ “Tôi siêu thân thiện” như viết lên mặt, bụng hơi phồng lên đắc ý, thể hiện mỗi năm đều được ăn uống đầy đủ. Hình như cao hơn cô 12cm. Nhạc Vu cố ghi nhớ những đặc điểm của chủ nhiệm mới này, tránh sau này gặp trong trường không nhận ra không chào hỏi, thầy giáo sẽ cho rằng cô vô lễ, kiêu ngạo.

“Ừm, để thầy xem xem bạn Nhạc Vu ngồi chỗ nào thì được.” Vương Thành Võ nhìn lướt qua mọi ngóc ngách, nhìn chiều cao của Nhạc Vu có chút buồn rầu.

Đôi tay Nhạc Vu đút trong túi áo khoác, như chuyện này chẳng có quan hệ gì với cô cả, ánh mắt không tập trung nhìn chằm chằm vào từng hàng học sinh phía dưới.

“Aaaaaa!” Lâm Hàng nhanh chóng quay đầu, vỗ lên bàn Sầm Nhiên, “Giơ tay lên, giơ tay lên, anh Nhiên! Em gái này được lắm! Mẹ nó đáng yêu quá!”

Lâm Hàng còn sốt ruột hơn cả lúc mình chọn bạn cùng bàn.

Sầm Nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc này, trong lòng có cảm giác “Duyên phận, tuyệt không thể tả”. Nháy mắt ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, cậu càng cảm thấy thế giới này thật kì diệu.

Sầm Nhiên thấy cô còn chưa đi nhận đồng phục, vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua. Nghe thấy Lâm Hàng lảm nhảm không ngừng ở phía trước, ngoài mặt yên lặng tùy ý vuốt tóc mái hai cái, trong lòng đã nở một đóa hoa nhỏ, miệng lại nói: “Giơ tay làm gì, làm như tôi muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy lắm vậy.”

Nhạc Vu liếc thấy còn hai chỗ trống ở hàng cuối, cực kỳ biết điều nói với chủ nhiệm Vương: “Thưa thầy, thị lực của em là 5.3, ngồi ở hàng cuối cùng để học cũng không thành vấn đề.”

“Được được.” Vương Thành Võ cảm thấy cô bé này quá hiểu chuyện, nếu là học sinh khác, sợ là chúng còn có ý kiến, “Vậy, hai bạn học ở cuối, ai đồng ý…”

Chủ nhiệm Vương còn chưa nói xong, phía cuối lớp vang lên giọng nói dễ nghe của ngự tỷ[5]: “Thầy ơi! Em em em! Nhìn em nè! Ngồi chỗ của em nè!”

Sầm Nhiên: “???”

Tác giả có lời muốn nói:

Sầm Nhiên: Huhuhu, Nhạc Nhạc, sau này tớ không bao giờ giả vờ lạnh lùng nữa, cậu làm bạn cùng bàn của tớ đi màaaa!!!!

[1] Ý chỉ những thợ cắt tóc thường thổi phồng tài hoa của mình.

[2] Môn bắt buộc thi là tiếng Anh, hai môn còn lại dựa vào mình chọn.

[3] Tên đầy đủ là AKB48, một nhóm nhạc thần tượng nữ nổi tiếng nhất Nhật Bản với rất đông thành viên.

[4] Thân kinh bách chiến – 身經百戰 : thân trải qua trăm trận chiến.

[5] Những chị gái vừa ngầu vừa đẹp.

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart