Lần gặp đầu tiên – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Mel

Beta: Khang Vy

Mùa đông ở thành phố C, ánh mặt trời xuyên thấu qua cành lá bốn mùa xum xuê, chiếu xuống mặt đất.

Ngày mai là khai giảng của Trường trung học A. Không giống vẻ cô quạnh như trong dịp Tết Nguyên đán, phố ăn vặt ở lối vào trường lúc này như chim di trú về tổ, học sinh tụ tập đông đúc chạy đến quán ăn vặt và tiệm cơm khác nhau.

Vào lúc nghỉ đông, Nhạc Vu mới đi theo ba cô – Nhạc Mộ Xuân tới thành phố C, lý do rất đơn giản, Nhạc Mộ Xuân được mời tới đại học T để dạy.

Năm nay ăn Tết muộn, chờ tới lúc Trường tiểu học của toàn khu phố khai giảng đã là cuối tháng 2. Vừa lúc cũng qua sinh nhật của Nhạc Vu trước khi cô chuẩn bị trọ ở trường.

“Nhạc Nhạc, sinh nhật tuổi 16 vui vẻ.” Nhạc Mộ Xuân tủm tỉm nhìn con gái thổi tắt nến, chậm rãi nói một câu chúc phúc.

“Cảm ơn ba ạ.” Nhạc Vu cũng chậm rãi đáp lại.

Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn không nhận ra hai người này là ba con, Nhạc Vu trông  giống mẹ hơn, có điều, chỉ cần nghe tốc độ nói nhanh đến chết người của hai người này, chắc chắn là ruột thịt không thể sai được.

Nhạc Mộ Xuân nhìn con gái ung dung thong thả xé giấy đóng đĩa đặt bánh sinh nhật, lại chậm rãi rút con dao nhựa như thanh đao dài bốn mươi mét để cắt bánh kem. Ông tự hỏi hồi lâu: “Hay là con cứ ở nhà đi, ba thuê cho con một dì giúp việc, nếu buổi tối ba không về thì để người ta nấu cơm, giữa trưa thì cứ tùy tiện ăn ở nhà ăn trường học là được rồi.”

“Không cần đâu ạ.” Nhạc Vu vừa đáp lời, vừa cắt chiếc bánh Hello Kitty màu hồng nhạt, mặt không biểu cảm mở miệng nói, “Lúc nào ba cũng bận không về nhà được, con ở nhà một mình cũng không vui. Dù sao lên đại học cũng phải ở trọ, cứ coi như thích ứng trước là được.”

Nhạc Mộ Xuân nghe con gái nói vậy thì cảm thấy hơi tội lỗi, cũng không hề miễn cưỡng: “Vậy được rồi.”

Nhạc Vu nhìn vẻ mặt áy náy của ba, cảm thấy có lẽ mình lại nói chuyện không xuôi tai rồi, vì thế tung ra đòn sát thủ, híp mắt cong miệng cười, nâng miếng bánh kem vừa cắt xong qua: “Ba, ăn bánh kem đi ạ.”

Cũng không biết hồi nhỏ là ai nói: “Ui, con gái nhà ông Nhạc cười lên lộ ra hai má lúm đồng tiền đáng yêu quá, nhìn chỉ muốn mua kẹo cho con bé ăn thôi.”

Vì thế Nhạc Vu phát hiện, lỡ như tốc độ xử lý CPU của mình quá chậm, nói ra lời gì đó không nên thì chỉ cần cười tươi một cái, mọi người như là không biết giận vậy.

Quả nhiên, Nhạc Mộ Xuân thấy nụ cười của con gái thì tâm tình tốt hẳn lên, cười toe toét đến tận mang tai.

Tuy nhiên, thái độ của giáo viên Nhạc khi đi dạy học lại vô cùng nghiêm khắc, không bị viên đạn bọc đường[1] của con gái mê hoặc, đưa tay cầm bánh kem, bổ sung thêm một câu: “Nhạc Nhạc à, con trọ ở trường tuyệt đối không được tự nấu đồ ăn trong ký túc xá, nghe chưa?”

“…” Nhạc Vu chuẩn bị cầm khay bánh kem khựng lại một chút, mặt không có biểu cảm nào “Vâng ạ” một tiếng.

Nhạc Mộ Xuân biết con gái không vui nhưng vẫn phải nhắc nhở câu này. Dù sao, chỉ cần nhớ tới lần đó ông về nhà, cảnh tượng phòng bếp như bị bom nguyên tử tàn phá, ông đã thề rằng, cả đời này không được để con gái mở cửa phòng bếp nữa!

Nhạc Vu nhìn vẻ mặt chìm sâu vào quá khứ đau đớn của ông, vừa dùng thìa inox chọc chọc vào tai mèo màu hồng, vừa nghĩ rốt cuộc là ông đang nhớ tới chuyện mình đặt nồi cơm điện lên bếp gas nấu hay là nhớ tới món thịt kho măng khô bị mình biến thành than đá hầm dây thép, hoặc là, đĩa bánh bao cháy như lửa địa ngục kia?

Nhạc Mộ Xuân nhìn dáng vẻ con gái ngoan ngoãn ngồi ăn bánh kem, tâm tư lại trôi đi xa. Thật ra ông không thích ăn đồ ngọt, ăn uống cũng không được nhiều. Cái ưu điểm này của con gái thật giống vợ ông, thích ngọt như mạng, có thể ăn bao nhiêu cũng không mập. Nhìn hai người ăn thôi cũng khiến ông cảm thấy hạnh phúc. Nghĩ vậy, khóe miệng ông lộ ra ý cười, thoạt nhìn như trở thành cậu thiếu niên 17-18 tuổi tương tư về người mình thương.

Nhạc Vu nhìn phố ăn vặt trước mắt, cảm thấy việc lựa chọn ở trọ tại trường đúng là sáng suốt.

Tay phải cầm một chuỗi kẹo hồ lô sơn tra cắn hăng say, cổ tay trái đeo một túi bắp rang bơ nóng hổi, Nhạc Vu nhìn mặt tiền từng cửa hàng, tự hỏi món chính trưa nay mình nên ăn gì.

Liếc mắt chọn một cửa hàng nhỏ bán Dimsum, cô đẩy cửa bước vào.

Từ bên ngoài nhìn vào không thấy được bên trong tiệm, nhưng kinh doanh lại khá đắt hàng.

Cũng không biết chủ tiệm có sở thích đặc biệt gì, trên cửa treo một con búp bê biết nói để tiếp khách, nhìn qua cũng chỉ có 9,9 NDT cả ship, chỉ cần có người đẩy cửa đi vào nó đã lên giọng hò hét: “Chào ~ mừng ~ quý khách!”

Chữ “Chào” và chữ “mừng” còn kéo dài, ‘quý’ và ‘khách’ lại như bị ăn mất.

Ngay cả loại cung phản của Nhạc Vu cũng bị tiếng kêu to này của nó hù dọa. Tay treo bắp rang vẫn giữ nguyên tư thế đẩy cửa không động đậy, cây xiên tre còn một viên kẹo hồ lô cũng không kịp nhét vào miệng.

Nhạc Vu phát hiện, toàn bộ người trong cửa hàng đều vì câu “Chào mừng quý khách” và dáng người bất động của cô mà ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm.

“…”

Nhạc Vu cảm thấy mình như bước vào hắc điếm[2], giây tiếp theo những người này lập tức rút các kiểu binh khí dưới bàn lên, đá văng bàn ghế trước mặt, nhìn cô hét lớn: “Người nào tự tiện xông vào lãnh địa của bọn tao?! Để lại mạng đây!!”

Mặc dù cửa tiệm nhỏ này trông có vẻ không nổi mấy, nhưng các món ăn lại rất chuẩn vị. Ông chủ kiêm đầu bếp có giọng nói tiêu chuẩn, nghe qua biết ngay là người Quảng Đông. Nghe nói là con trai học bên này mới mở cửa hàng ở đây.

Hai ngày trước báo danh, Sầm Nhiên không tới trường, mai khai giảng, hôm nay mới để tài xế trong nhà chở anh từ ngôi nhà lưng tựa núi mặt gần sông, rời xa thế nhân ồn ào náo động – tên gọi tắt là khu biệt thự độc lập, chuyển đến khu thương mại mới bên cạnh Trường trung học A.

Khu nhà trong trường học[3] là bất động sản mới, vừa mới mở bán đã được sang tay rất nhanh. Sâm Nhiên là kiểu người cực kỳ ghét lãng phí thời gian lên người qua đường, ba cậu – Sầm Chí Viễn cũng hiểu rõ tính tình con trai, muốn mua cho con một ngôi nhà phố sau tòa cao ốc trước khi tới trung học A.

Trung học A cách trung tâm thành phố không xa lắm, mấy năm nay thành phố C lại càng chặt hơn trong việc cấp đất xây nhà, quy định không được xây biệt thự đơn lập trong khu vực quy hoạch thành phố, cho nên đành để con trai chịu ấm ức chút vậy.

Cũng bởi vậy, mấy năm nay ba mẹ Sầm Nhiên đã chuyển sang đầu tư chủ yếu ở châu Úc, hiếm khi về nước. Dù sao, với cậu mà nói thì sống đâu cũng đều là một mình, thôi thì cứ ở gần trường một chút.

Hơn nửa tháng đều ăn đồ ăn dì giúp việc trong nhà làm, Sầm Nhiên không nghĩ nhiều đến phố ăn vặt này. Nhất là cửa hàng này, chủ tiệm có bí quyết pha chế nước tương, đổ vào một nồi đầy lạp xưởng bốc hơi nóng, tiếng vang mang theo mùi cơm bay thẳng ra ngoài. Trộn rồi lại trộn, múc một miếng cơm cháy vừa thơm vừa giòn, ngon đến bỏng cũng không muốn nhả ra.

Ban đầu, Sầm Nhiên chán chết bấm di động chờ cơm, nghe tiếng “Chào mừng quý khách” quen thuộc cũng không có cảm giác gì. Bị dọa qua một lần, về sau mọi người cũng không ngạc nhiên nữa.

Chỉ là hôm nay, không hiểu sao không khí trong tiệm có chút kỳ lạ.

Sầm Nhiên cảm nhận được bầu không khí nóng hầm hập có một luồng điện khác, theo bản năng ngẩng đầu nhìn thoáng qua,

Thiếu nữ đứng ở cửa chắc đã bị món đồ “9,9 tệ” kia dọa đến, trong một phút vẫn duy trì tư thế ngốc nghếch cầm kẹo hồ lô đẩy cửa, không hề nhúc nhích.

Dáng vẻ thiếu nữ mềm mại đáng yêu, mái tóc học sinh tiêu chuẩn – mái bằng, tóc ngắn, chắc là vừa rồi ở ngoài bị gió thổi qua, hơi hơi tán loạn.Đôi mắt đen trong rất ngoan ngoãn nghe lời.

Khuôn mặt trẻ con trắng trẻo trông như búp bê khiến người ta nhìn thôi cũng muốn nhéo má vài cái.

Cô mặc áo hoodie màu vàng nghệ, bên ngoài khoác áo bóng chày rộng thùng thình, bên dưới mặc quần bút chì màu đen đơn giản. Hai chân vừa dài vừa thẳng khiến Sầm Nhiên trước nay không thích ngắm gái cũng phải liếc thêm vài lần.

Chủ yếu là, Sầm Nhiên cảm thấy chân cô giống y xiên kẹo hồ lô đang cầm trên tay vậy, chỉ còn một viên cuối cùng trên đầu, tỉ lệ đôi chân đẹp một cách quá đáng.

Điều khiến Sầm Nhiên cảm thấy kì lạ nhất là cặp mắt mờ mịt của cô, ai nhìn cũng cảm thấy cô như đang thất thần vậy.

Đối diện với đôi mắt hạnh tròn xoe ấy, Sầm Nhiên cảm thấy dường như cô đang nhìn mình vậy.

Từ nhỏ đến lớn, bạn học Sầm đã quen với việc được các bạn nữ nhìn chằm chằm, cũng không thèm để ý nữa, thầm nghĩ bạn học lạ mặt này chắc cũng bị mình mê hoặc rồi, có lẽ là từ trường khác qua đây chơi.

Sầm Nhiên nghĩ vậy, lại cúi đầu tiếp tục chơi di động. Chỉ là, tai không nhịn được nghe ngóng động tĩnh ở cửa.

“Ôi, bạn học nhỏ à, cháu tới ăn cơm sao?” Bà chủ ngồi sau quầy thu ngân đứng lên hỏi.

“Ăn ạ.” Cuối cùng Nhạc Vu cũng bị kéo về thực tại từ thế giới võ hiệp đao quang kiếm ảnh, buông nửa cánh cửa bị mình đẩy ra, xoay người nhìn bảng thực đơn treo cao phía sau bà chủ.

Các bạn học ngẩng đầu thấy cô bước vào, sôi nổi cúi đầu tiếp tục ăn uống, cũng không ai đứng dậy rút đao.

Khác với tốc độ chậm chạp thường ngày, Nhạc Vu gọi món ăn cực nhanh: “Cho cháu món đặc trưng nhất của tiệm là được ạ.”

Bà chủ ghi món ăn xong, cô quét mã thanh toán, xoay người tùy ý nhìn lướt qua, thấy trong góc có một bàn bốn người nhưng chỉ có một người ngồi, Nhạc Vu rất tự nhiên đi qua đó.

Lúc này, Nhạc Vu lại cảm thấy, cửa hàng này thật sự không bình thường chút nào.

Ngay khi cô đi đến bàn bốn người kia, ai xung quanh hít khí lạnh.

Nhạc Vu: “…” Chẳng lẽ là chờ mình vào rồi họ mới động thủ à?

“Mẹ nó, cô ấy là muốn qua ngồi với anh Nhiên à?!” Có người không nhịn được nhỏ giọng nói thầm.

“Chắc là học trường khác rồi.” Người ngồi đối diện thấp giọng, ánh mắt ý bảo nói: “Mau ăn thôi, ăn xong đi mau, đừng xen vào việc của người khác.”

Vì thế, tiệm cơm lại khôi phục bình thường, chỉ nghe thấy tiếng thìa đũa va chạm với nồi thịt hầm và tiếng ăn cơm.

“Bạn học, bàn này của cậu còn ai khác không?” Nhạc Vu tới gần hỏi.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhạc Vu: Văn hóa ăn uống của Trung học A thần kỳ quá.

Mọi người: Là cậu thần kỳ có được không…

Sầm Nhiên: Nhạc Nhạc nhà tôi nói thần kỳ, các cậu dám phản bác???

Mọi người: Thần kỳ, thần kỳ! Chúng ta đều cmn thần kỳ!

[1] Những lời đường mật, bị những “viên đạn bọc đường” cám dỗ mà không nhận ra. (Theo Google)

[2] Hắc điếm (từ cổ): Quán trọ, khách sạn, nơi tạm trú (có thể do kẻ xấu lập ra nhằm cướp của, giết người khi có dịp). Theo Google

[3] Bản gốc là 学区房: BĐS xung quanh trường học trọng điểm, giá nhà thường sẽ cao hơn các dự án nhà ở khác.

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart