Nói dối – BLEU NOVEMBRÉ


Trans: Tiểu Phú Bà

Beta: Khang Vy

Khoảnh khắc Sầm Nhiên cảm thấy ám khí như thiên thạch xé gió lao về phía mình, sau đó lại thấy vật thể lạ sượt qua sườn mặt mình lao về phía trước, mang theo một cơn gió có mùi hương kỳ dị.

“Á —”

Sầm Nhiên nghe thấy tiếng hét thảm thiết từ phía sau, sau đó là tiếng kim loại va chạm với mặt đất, cuối cùng là âm thanh vỡ nát của ám khí kia khi rơi xuống.

Nhạc Vu thấy “vua trái cây” của mình hạ cánh thẳng vào mặt cái tên có ý đồ đánh lén kia một cách không thể chính xác hơn, sau khi va đập thì vinh quang rơi xuống đất, anh dũng hy sinh vì nhiệm vụ.

– Rơi xuống nát bét.

Nhạc Vu bày ra vẻ mặt cực kì đau lòng, theo bản năng vươn tay muốn cứu vớt trái sầu riêng mình chưa kịp nếm thử. Có điều, khoảng cách này thì quá xa tầm với của bạn học Nhạc rồi.

Sầm Nhiên phát cáu, đầu gối đè lên tên còn lại, quay đầu thấy tên kia nằm quằn quại dưới đất, còn có ⸺ thứ ám khí kia.

“…” Cái mùi này, Sầm Nhiên bỗng nhận ra lúc nãy ăn hơi nhiều cơm chưng thịt.

“Trời ơi, giết người kìa, mấy người cho rằng không ai quản lý mấy người à, mấy đứa chúng mày có phải là học sinh cấp ba không vậy hả…” Gã thanh niên nằm dưới đất vừa quằn quại ôm tai vừa hét toáng lên.

Anh trai xã hội đen này cảm thấy bản thân quên không xem ngày hoàng đạo. Nếu trở về xem lại lịch, chắc chắn trên đó sẽ viết: Hôm nay xuất hành, mọi việc không thuận. Không dễ dàng mới thó được cái Iphone đời mới nhất này, vừa để trong túi chưa kịp ấm chỗ đã bị thằng oắt gầy gò trắng trẻo này nhảy vào phá đám. Đã vậy thì thôi đi! Tốt xấu gì cũng là đàn ông! Nhưng mà quá đáng hơn nữa chính là chuyện này! Cái con nhỏ trông phúc hậu vô hại kia bị sao thế?!

“Bạn học à, ra tay mạnh đấy.” Sầm Nhiên nhấc chân đá tên đang nằm la hét trên đất khiến gã ta im miệng lại rồi đi qua chỗ Nhạc Vu.

Nhạc Vu như thể không nghe thấy lời của Sầm Nhiên, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào quả sầu riêng nát bét dưới đất, không biết là đang nghĩ gì.

“Hả?” Như ý thức được người bên cạnh hình như đang nói chuyện với mình, cô phục hồi tinh thần hỏi lại.

“…” Lẽ nào trong một năm này, sức quyến rũ của ông đây không còn như trước nữa sao? Chủ động nói chuyện với nữ sinh mà còn bị xem như không khí?

Sầm thiếu gia cảm thấy bản thân như quả sầu riêng đang nằm dưới đất, bị lãng quên rồi.

“À.” Trung khu thần kinh của Nhạc Vu bất giác truyền tới tin tức, “Đại ca trường.”

Sầm Nhiên: “…???” Đại ca của trường cái đéo gì thế!

“Ai vừa báo cảnh sát?” Chú cảnh sát mặc cảnh phục nhanh chóng xuống xe chạy đến chỗ hai người.

Không đợi Nhạc Vu lên tiếng, đồng chí cảnh sát đã nhìn Sầm Nhiên lên tiếng: “Bạn học Sầm, lại là cháu thấy việc nghĩa nên ra tay xử lý à.”

Nhạc Vu ngẩng đầu nhìn thiếu niên bên cạnh, cảm thấy người này hình như hơi quen mắt, giọng nói cũng quen, không khí như mang theo mùi nước cốt dừa ngọt ngào kia.

Mấy chú cảnh sát lôi hai tên nằm dưới đất lên xe, đưa về đồn viết tường trình.

Sầm Nhiên như “khách quen” rồi, xe cảnh sát cũng không thể chứa nhiều người như vậy, bạn học Sầm cảm thấy mình có nghĩa vụ ở lại với cô gái yếu đuối này, nhưng trên thực tế – trên thực tế là đi cùng bạn học không rõ tính cách đến đồn cảnh sát.

Vừa định mở miệng nói “Đồn cảnh sát rất gần, chúng ta đi bộ qua đó thôi” thì thấy cô chậm rãi ngồi xuống, trước tiên là nhìn kẹo hồ lô dâu tây nằm trên đất, có lẽ là lúc cô ném trái sầu riêng thì cái này cũng thất thủ rơi xuống. Lại nhìn trái sầu riêng đang “tỏa hương mê người” ra bốn phía, cuối cùng là mấy tên đầu sỏ gây chuyện đang bị các chú cảnh sát nhét vào xe.

Sầm Nhiên nghĩ mình chắc là mình bị hoa mắt. Vậy mà vừa rồi cậu lại thấy – sát khí ở trong mắt cô?

Cmn chắc không phải đâu! Sầm thiếu gia nhướng mày, cảm thấy chắc là mình thiếu ngủ, cả ngày hôm nay cứ hoài nghi nhân sinh hoài.

“Lãng phí thật đáng xấu hổ.” Nhạc Vu ngồi nhìn “hài cốt” đồ ăn trên mặt đất, giọng điệu bình tĩnh, nhưng gằn từng chữ một.

Sầm Nhiên không đoán ra tâm trạng cô lúc này, chỉ cảm thấy bản thân thật may mắn khi ăn hết niêu cơm kia. Nhìn cô từ từ rút mấy tờ giấy ăn cúi xuống thu dọn tàn cục trên nền đất, bỏ vào túi nilon in tên cửa tiệm bán hoa quả trước cổng trường. Cậu cố gắng chịu đựng thứ mùi đáng ghét khó chịu kia, híp mắt giúp cô thu dọn rồi ném vào thùng rác.

Sầm Nhiên cảm thấy, chỉ riêng nét mặt mà nói, tâm tình hiện tại của bản học nhỏ hẳn là không tốt cho lắm, tốt nhất không nên chọc giận cô lúc này. Trong lòng Sầm thiếu gia vụt qua ý nghĩ này, bỗng ngây ra một lát, cảm thấy kì lạ, vì lí do gì mình lại thấy vậy nhỉ. Vì thế, cậu đưa tay lên trán sờ thử.

Không sốt mà? Lại buông tay xuống, vẫn nên về nhà tìm nhiệt kế đo thử xem.

“Đi thôi.” Nhạc Vu thấy mấy vị cảnh sát sát vừa nãy có quen biết nam sinh bên cạnh, cũng thản nhiên mở miệng nói.

“Cái đó, không phải cậu vừa ăn một xiên hồ lô rồi sao sao?” Sầm Nhiên không nhịn nổi tò mò, hỏi một câu.

“Trước khi ăn, khai vị.” Nhạc Vu không quan tâm vì sao cậu biết được mình trước khi dùng cơm đã ăn một xiên hồ lô, lời ít ý nhiều trả lời.

Sầm Nhiên: “…”

Hai người yên lặng đi đến đến đồn cảnh sát.

“Đồng chí cảnh sát, là con bé kia đánh tôi ra nông nỗi này đấy!” Gã bị ném sầu riêng vào đầu vẫn ôm lấy bên tai rỉ máu, gào thét: “Tôi muốn nó bồi thường tiền thuốc men!”

“Mẹ nó, mày có cần cái mặt này nữa không?” Sầm Nhiên nghe vậy thì như nổi điên, giơ nắm đấm lên khiến gã thanh niên sợ tới mức rụt cả cổ vào.

Lực sát thương của thiếu niên nóng nảy này không hề kém cạnh quả sầu riêng đâu.

Chú cảnh sát nhìn khuôn mặt mờ mịt vô tội của Nhạc Vu, tròng mắt to tròn đen láy ngơ ngác nhìn ông, trái tim ông cũng mềm nhũn theo.

“Bạn nhỏ đừng sợ, lại đây nói cho chú nghe xem đã có chuyện gì xảy ra.” Tuổi đồng chí cảnh sát này tuổi tác cũng xấp xỉ chú của Nhạc Vu, nhìn cô, chất giọng ôn tồn.

Sầm Nhiên nhìn cô chớp mắt hai cái, cũng không biết cô đang nghĩ gì, lại cong miệng cười với mình một cái.

Sầm Nhiên cho rằng mình mắc bệnh rồi, nếu không tại sao trong lòng lại cảm thấy buồn bực vậy chứ? Chỉ muốn chạy lại nắm vai cô, bảo cô đừng cười như thế nữa.

Sầm Nhiên còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì bỗng nghe cô gái nhỏ bên cạnh trả lời: “Cháu không rõ nữa, tóm lại là hai người kia trộm điện thoại của chị gái này, bạn học này thấy vậy nên tiến lên giúp đỡ. Nhưng chắc là hai người kia phân chia chiến lợi phẩm không đều, nên một người rút dao ra đâm về phía người kia, người còn lại thấy vậy thì cướp lấy trái sầu riêng cháu mới mua ném trúng đầu đồng bọn. Tình cảnh lúc đó rất hỗn loạn, cháu cũng không nhìn rõ nữa. Chú cảnh sát ơi, đến giờ cháu còn cảm thấy sợ đây này.”

Nhạc Vu nói xong thì hơi bĩu môi, chớp mắt nhìn chú cảnh sát ở phía đối diện.

Sầm Nhiên và chị gái kia: ??? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao chúng tôi không biết vậy ??? Hay là chúng tôi đã bỏ lỡ cái gì rồi???

Người thanh niên bị Sầm Nhiên đánh ngã xuống đất ngây ngốc không nói nên lời, người đời có câu gì ấy nhỉ ? Chính là “giả heo ăn thịt hổ”[1], có lẽ chính là như bạn nhỏ này bây giờ.

Gã thanh niên bị Nhạc Vu ném sầu riêng vẫn muốn đấu tranh đến cùng, lập tức gào lên: “Chú cảnh sát, chuyện không phải như vậy đâu mà, chú phải nghe tôi giải thích đã…”

“Im miệng, tôi cho cậu lên tiếng rồi à? Con mẹ nó nhìn lại cậu đi, già như vậy rồi còn học theo bọn trẻ gọi tôi là chú!” Gã ta chưa kịp kêu oan xong đã bị đồng chí cảnh sát “rầm” một tiếng đập xuống bàn, cắt đứt lời nói của gã.

Bạn nhỏ mềm mại ngọt ngào này gọi ông là chú thì còn chấp nhận được, còn cái tên già đầu vẻ mặt tang thương này lại bày đặt gọi ông là chú?! Vô duyên vô cớ khiến ông già thêm rồi đấy?!

Trong lòng đồng chí cảnh sát cả giận.

Mới vừa gào lên xong lại thấy dáng vẻ rụt người của Nhạc Vu như bị dọa sợ, ông vội an ủi: “Không cần phải sợ, chú biết cháu là học sinh ngoan mà.”

Nhạc Vu ngoan ngoãn gật đầu, còn cười một cái.

Sầm Nhiên: “…” Cô lại cười.

“Lời cô bé nói là thật đúng không?” Đồng chí cảnh sát quay đầu hỏi hai đương sự bên cạnh.

Chị gái ngu ngơ quay đầu nhìn Nhạc Vu một cái, thấy cô cũng đang mím môi nhìn mình, cũng không biết lúc đó nghĩ gì, nhìn chú cảnh sát gật đầu nói: “Là thật ạ!”

Đồng chí cảnh sát lại ngẩng đầu nhìn Sầm Nhiên.

Cậu nhắm mắt lại, đưa tay vuốt phần tóc mái xõa xuống trán, hơi bực bội “Ừm”một tiếng.

“Cái đó, chú ơi!” Lúc này Nhạc Vu lại mở miệng nói: “Sầu riêng của cháu cũng rất đắt, chú có thể bảo bọn họ bồi thường tiền cho cháu được không ạ? Chú biết cháu vẫn còn là học sinh nghèo mà.”

Sầm Nhiên: “…”

Hai thanh niên bị tập kích: ???

“Được, được, được, cháu đừng lo, chú nhất định sẽ bắt họ bồi thường cho cháu.” Chú cảnh sát nhỏ giọng an ủi.

Nhạc Vu đổi giọng, khác với giọng điệu không có cảm tình ngày thường, ngọt ngào cười với đồng chí cảnh sát: “Cảm ơn chú ạ.”

“Bạn học nhỏ à, lần tới có gặp tình huống như vậy nữa nhất định phải tránh xa một chút, đừng để bọn họ ngộ thương.” Chú cảnh sát tiễn hai người đến trước cửa, không quên dặn dò.

Nhạc Vu ngoan ngoãn gật đầu “Dạ” một tiếng, ước lượng số tiền hai người kia phải bồi thường cho mình, nghe chú cảnh sát dặn dò xong thì vui vẻ đi về phía trường học.

“Vì sao lúc nãy lại nói dối?” Sầm Nhiên không nhịn được mở miệng hỏi.

Dáng vẻ ngoan ngoãn vừa nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là đôi mắt to tròn có chút trống rỗng, một lát sau mới trả lời cậu: “Loại người như vậy đáng để thông cảm sao?”

“Tôi không có ý đó.” Sầm Nhiên sửng sốt, định mở miệng giải thích lại cảm thấy không cần thiết.

Cậu híp mắt nhìn chằm chằm cô một lúc, thật sự cậu cũng không thể nhìn ra cô đang nghĩ cái gì.

Theo lý thuyết thì bạn học nhìn có vẻ ngây thơ trước mặt này chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấu được tâm tư, nhưng khoảnh khắc cậu nhìn vào mắt cô, cho dù lúc đó cô có nhìn vào mắt cậu đi chăng nữa thì tinh thần cũng không tập trung, dáng vẻ tùy thời tùy chỗ đều có thể làm việc riêng.

Sầm Nhiên cảm thấy, thành tích của bạn học này chắc cũng không được tốt lắm, nói không chừng còn chẳng bằng cậu.

Rất nhanh đã đến cổng trường, cuối cùng Sầm Nhiên cũng không kiềm chế được, tìm cớ mở miệng: “À này, cảm ơn cậu lúc nãy đã ra tay giúp đỡ, thêm Wechat đi, sau này có cơ hội sẽ cảm ơn cậu.”

“Không cần đâu.” Nhạc Vu không hề do dự từ chối thẳng thừng.

Sầm Nhiên: “…” Về đến nhà nhất định cậu phải soi gương xem, có phải hôm nay ra ngoài mặt cậu bị dính than không? Hay là sau một đêm bỗng dưng trở nên xấu xí rồi ư?

Có bao giờ Sầm Nhiên cậu chủ động mở miệng muốn kết bạn Wechat với con gái như thế chứ, giờ lại bị từ chối thẳng nữa?! Cmn! Lần sau cậu còn chủ động như thế nữa thì cậu làm chó!

Sầm Nhiên đứng bất động trước cổng trường, thấy cô vẫn tiếp tục đi về phía trước, cũng không cho cậu cơ hội bắt chuyện. Cậu vội mở miệng nói mang theo chút nóng nảy: “Cậu đi đâu thế?”

“Mua sầu riêng.” Nhạc Vu không thèm quay đầu lại, trả lời.

Sầm Nhiên: … Được rồi, cậu đã lưu lạc đến mức sức hấp dẫn còn không bằng một trái sầu riêng nữa.

Sầm thiếu gia cảm thấy – thật, tức, giận!!!

Tác giả có lời muốn nói:

Nhạc Vu: Hình như trước kia cậu từng nói còn chủ động nữa thì làm chó.

Sầm Nhiên: … Gâu gâu!

[1] Giả vờ ngây thơ vô tội để lừa người khác, cuối cùng đạt được mục đích của bản thân.

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart